Cá rô đồng nấu hèm

Cá rô đồng thịt béo, thơm ngon; thường sinh sống nơi ruộng lúa, ao, mương, sông rạch… Ở Cần Thơ quê tôi, người ta hay nói “nhất rô, nhì trê, tam sặt”.

Cá rô đồng thường được chế biến thành nhiều món ngon độc đáo, từ kho tộ, nướng, chiên cho đến canh chua, canh cải bẹ xanh, kho mắm… món nào cũng hấp dẫn thơm ngon, nhưng có lẽ lạ miệng và khoái khẩu nhất là cá rô nấu với hèm. Hèm là thứ bã rượu- thứ phẩm nấu từ gạo hoặc nếp mà dân gian cho rằng trong đó có vị thuốc và giá trị dinh dưỡng khá cao.

Chọn khoảng 1 kg cá rô mề tươi (từ 100 – 150 g/con), làm sạch, ướp với nước màu, tiêu, hành lá, tỏi, ớt, đường, nước mắm, để khoảng 10 phút. Sau đó cho vào nồi, dùng nước hèm bỏ bã đổ lên xăm xắp. Khi cá sôi một lúc, để lửa liu riu đến khi cá chín, thấm. Cũng có thể làm món này theo kiểu nấu lẩu.

Cá rô vừa ngọt, vừa béo nhưng không ngấy, thịt thơm mềm. Món ăn nóng tỏa hương thơm phức, điểm thêm vài lát ớt và ít cọng ngò om, chỉ nhìn thôi đã thèm.

Cá rô nấu hèm ăn chung với bún hoặc cuốn bánh tráng, thêm các loại rau vườn như đọt cải trời, dưa leo, chuối chát hoặc dưa bồn bồn, bông súng … chấm nước mắm nguyên chất với ớt cay mới đúng điệu.

Nguồn tin: Phụ nữ Online

Canh chua cá linh cơm mẻ

Như một sự sắp đặt kỳ diệu của thiên nhiên, mỗi khi nước lũ tràn về trắng xóa đồng bằng sông Cửu Long (khoảng tháng 7 – 10 Âm lịch) và mùa cá linh bắt đầu, đồng thời cũng là lúc bông điên điển vàng tươi nở rộ.

Canh chua cá linh bông điên điển

Canh chua cá linh bông điên điển

Con cá linh dân dã, bình dị đã giúp nhiều người dân nơi đây vượt qua cơn túng ngặt trong những ngày “sống chung với lũ”. Cá linh vào vụ giá tương đối rẻ nên được các bà nội trợ ưa chuộng. Cá linh có thể chế biến nhiều món ăn như: kho lạt, kho khô, kho mía, làm chả…. Nhưng, “đúng điệu” nhất là món cá linh nấu canh chua bông điên điển.

Cá linh đánh bắt được hay mua ở chợ về phải lựa cá thật tươi (cá linh non càng ngon, vì có thể ăn luôn cả xương!). Làm cá chỉ cần móc hầu, bỏ ruột, cắt vây, kỳ, đuôi (không cắt đầu, đánh vảy), rửa sạch, để ráo. Bông điên điển lặt cuống, rửa sạch để ra rổ. Đổ nước vào nồi nấu sôi. Cơm mẻ (hay me chín cũng được) cho vào vợt lược, nhúng vào nồi. Dùng vá nghiền cho cơm mẻ hòa tan. Nêm gia vị (muối, đường, bột ngot…) cho vừa khẩu vị. Tăng lửa cho nước sôi bùng lên, thả cá linh vào, chờ cá chín thả tiếp bông điên điển vào, nêm lần cuối và nhấc xuống ngay (đừng để bông điên điển chín mềm mất ngon). Xắt nhuyễn lá ngò om (hoặc ngò gai), cho thêm vài lát ớt sừng chín vào nồi là xong.

Gắp một con cá linh kèm với vài bông điên điển, chấm vào chén nước mắm nguyên chất có dằm vài trái ớt hiểm, đưa vào miệng nhai chậm rãi. Vị béo của cá hòa với vị ngọt, giòn đặc trưng của bông điên điển, vị cay the nhưng không nồng của ớt thấm vào vị giác.. và thêm một miếng cơm nóng có chan vài muỗng canh chua, lùa một hơi… bạn sẽ cảm nhận được hương vị tuyệt vời, khó quên của quê hương vùng lũ!

Nguồn tin: Phụ nữ Online

Canh bóng thả

Canh bóng là một món ăn của người Hà Nội xưa, thường hiện diện trong các mâm cỗ những dịp lễ Tết, hay khi nhà có việc quan trọng. Ngày nay, món canh bóng dần ít được biết đến, không những chỉ vì sự cầu kỳ khi chế biến mà còn vì người thưởng thức cũng phải biết cách dùng, biết cảm nhận mới thấy hết vị ngon ngọt trong từng miếng bóng.

Canh bóng thả

Canh bóng thả

Món ăn này được gọi là canh bóng vì thành phần quan trọng nhất của nó là bóng làm từ bì heo (da lợn), nướng lên cho nở phồng, thả trên bát canh trông giống như những chiếc bong bóng.

Đây là một món chế biến tỉ mỉ cầu kì, với nhiều công đoạn. Bì heo cạo chín (cạo bằng nước nóng), dùng dao lạng bỏ hết lớp mỡ còn sót lại. Càng lạng sạch bao nhiêu thì bì càng trong bấy nhiêu. Để bì được trắng và không có mùi hôi, phải rửa với nước gừng có pha chút giấm. Phơi bì ngoài nắng cho thật khô rồi mới nướng để bì nổi bóng phồng lên. Các khâu trên càng làm kĩ bao nhiêu thì khi nướng, bóng bì càng nở phồng và trắng bấy nhiêu.

Canh bóng nấu thả thường kết hợp với các loại rau như cà rốt, xu hào, nấm… Để canh ngọt ngon hơn, có thể thêm giò sống, sườn heo, hay tôm khô vào. Canh nấu theo cách phổ biến nhất là cà rốt, xu hào, nấm thái sợi thả vào nồi nước dùng được ninh từ xương heo hay xương gà. Canh chỉ cần sôi lên là được, nhưng vẫn phải để nồi trên bếp giữ nóng nước. Bóng cắt miếng cỡ bao diêm, tẩm ướp chút gia vị: gừng, hành, tiêu, nước mắm cho thấm. Phi thơm hành với mỡ heo, cho bóng vào xào, vặn nhỏ lửa để bóng ngấm dầu, mới mềm mượt và dai. Khi ăn múc canh ra tô, cho bóng bì lên trên, rưới thêm nước vào.

Trong mâm cỗ Tết của người Hà Nội xưa, món canh bóng thả là một trong 4 món không thể thiếu (gồm có: bóng, vây, măng, miến). Có thưởng thức canh bóng một lần, mới thấy người Hà Nội xưa quả rất cầu kì trong nghệ thuật ẩm thực.

Nguồn tin: Phụ nữ Online

Canh bồng nấu don

Ngày nghỉ cuối tuần, chạy xe trên con đường làng lầy lội sau cơn mưa chiều hạ, tôi về thăm ngoại. Con đường in dấu những kỷ niệm tuổi thơ êm đẹp nằm bên dòng sông hiền hòa, đôi bờ xanh mát dãy khoai ngứa đang mơn mởn bồng non vươn ra đón ánh sáng mặt trời.

dùng nấu canh - Ảnh: TTO

dùng nấu canh – Ảnh: TTO

Vẫn con đường ấy, vẫn dòng sông ấy và cả cuộc sống thanh bình như xưa. Chỉ khác tôi đang dần lớn lên, ngoại ngày một già yếu và không còn những ngày tôi lon ton chạy dọc bờ sông theo ngoại lần từng gốc khoai ngứa lấy bồng non.

Những ngọn bồng non mập mạp, thân trắng nõn ngoại

Ngày còn nhỏ gia đình tôi nghèo lắm, bố mẹ phải đi làm xa, tôi ở nhà với ngoại. Ngoại nuôi tôi khôn lớn với những món ăn “đặc sản” được ngoại chế biến từ cây nhà lá vườn và với tất cả sự thương yêu của ngoại dành cho đứa cháu nhỏ dại. Phải chăng chính sự nghèo khó ấy mà vô hình bát canh bồng khoai nấu don của ngoại đã gắn kết với tôi cho tới tận bây giờ.

Nhà ngoại ở đầu làng nên dọc nửa bờ sông bên này ngoại tận dụng đất trồng khoai ngứa để cắt về nuôi đàn lợn nhà. Rau khoai ngứa không ăn được nhưng bồng khoai (ngó khoai) mà nấu canh don thì với tôi có lẽ không cao lương mỹ vị nào bằng.

Sau những trận mưa to, bồng non tua tủa ngoi ra núp dưới tán lá xanh to mơn mởn còn đọng mưa rơi. Trong lúc tôi mải mê với cái trò đi gom nước, rót từ lá này sang lá kia thì ngoại lom khom lần dưới gốc cây chọn những ngọn non, mập mạp, thân trắng nõn. Ngoại nhặt từng nắm, từng nắm rồi đưa lên bờ cho tôi xếp ngay ngắn buộc thành từng bó lớn hơn để sớm mai mang ra chợ bán, lấy tiền mua thêm don về nấu chung với ngọn bồng.

Don là loài thủy sản sống ở nước lợ, vùi thân trong cát, giống hình hạt xoài, lớn hơn đầu đũa một chút. Ngoài nấu canh với bồng khoai, don còn chế biến thành nhiều món ngon khác như: don nấu canh chua ăn với bún, don nấu mồng tơi, don nấu bầu… rất ngọt, mát.

áng ngoại đi chợ, tôi ở nhà tước bồng để trưa ngoại về nấu canh cho hai bà cháu. Tôi còn nhớ ngoại dặn phải dùng tay chứ không được dùng dao để tước bỏ lớp xơ, lớp vỏ mỏng bao ngoài. Tước đến đâu thì ngâm ngay vào chậu nước lạnh có pha chút muối đến đó, tránh bị thâm ngọn và giảm cái lăn tăn ngứa nơi cổ họng khi ăn.

Tước xong, tôi thường ngồi chơi trông nhà và chờ quà vặt ngoại đi chợ về. Vừa thấy bóng ngoại, tôi nhanh chân chạy, miệng hét lớn thay… lời chào và nhìn vào làn xách xem ngoại có mua bánh rán cho tôi không, sau đó mới tới don để nấu canh bồng.

Ngày ấy tôi còn nhỏ nên không biết đãi don làm canh mà cứ quấn quýt bên cạnh xem ngoại làm. Don được đãi lấy hết ruột đem phi thơm với hành tỏi băm nhỏ. Nước luộc don rất ngọt nên không đổ đi mà dùng để nấu canh nhưng cần phải lọc bỏ cấn.

Bồng khoai trước khi nấu phải đem luộc sơ với nước muối. Ngoại bảo làm thế sẽ bớt đi vị chát và cả cái râm ran mà tôi hay “kêu” mỗi khi ăn món canh này. Một bí quyết nữa là nấu canh bồng phải ninh thật nhừ nhưng tuyệt đối không được dùng đũa khuấy trong khi nấu, nếu không sẽ rất ngứa khó ăn.

Lúc bồng được ninh nhừ thì trút don đã phi thơm vào đun cùng. Nấu canh bồng khoai không thể thiếu đi vị nồng của mắm tôm và hương thơm của rau ngổ mọc bên góc ao nhà ngoại. Chẳng cần cơm thịt, cơm cá, chỉ cần độc món canh bồng nấu don “để vào môi trôi vào ruột” của ngoại tôi cũng có thể đánh bay cả nồi cơm, vét sạch sành sanh không còn hạt nào.

Giờ đây tôi đã lớn khôn và chuyển lên thành phố ở cùng bố mẹ. Nhưng tất cả hình ảnh, kỷ niệm với làng quê nơi đây, với tình yêu ngoại dành cho tôi cũng như bát canh thơm mát sền sệt ngoại nấu năm nào mãi mãi không thể nào quên được.

Nguồn tin: Phụ nữ Online

Cá nhám miền biển

Bao năm xa nhà, tôi chẳng thể nào nhớ hết những món ăn mẹ tôi đã nấu. Nhưng hương vị các món nấu từ cá nhám thì tôi lại không thể nào quên.

Dân vùng biển Quảng Nam, hình như ai cũng thích ăn cá nhám. Cá nấu được rất nhiều món ngon, nhưng phổ biến nhất vẫn là món canh chua cá nhám. Canh chua cá nhám dễ nấu, nhưng không phải ai cũng nấu ngon, đòi hỏi người chế biến phải khéo léo, sao cho cá chín mềm mà không nát. Khi ăn thịt cá dai, thấm vị chua ngọt, nước dùng đậm đà thơm ngon.

Cắt cá nhám thành từng miếng vừa ăn, ướp với nước mắm, một ít tiêu xay và không thể thiếu ớt. Phi thơm hành tím, cho cá vào rim đến khi thịt cá thấm gia vị, cho tiếp chuối chát, khế, măng… trộn đều, cuối cùng đổ nước nóng vào đun sôi khoảng 5 – 7 phút là được. Trước khi tắt bếp, có thể cho thêm một ít cà chua vào, cho màu sắc của nồi canh thêm đẹp.

Canh chua cá nhám

Canh chua cá nhám

Cá nhám kho ngọt cùng với chuối thái mỏng là món lạ và rất ngon. Ướp cá với các gia vị như để nấu canh chua, nhưng khi nấu thì xếp một lớp cá, một lớp chuối vào. Khi kho cá, cần lửa nhỏ để vị ngọt của chuối thấm sâu vào bên trong từng thớ thịt của cá, như thế thịt cá mới mềm rục, ngọt thơm mùi chuối. Mỗi lần mẹ tôi nấu món này là y như bữa đó nồi cơm nhà hết veo.

Hôm nào nhà tôi có khách đúng thời điểm cá nhám vào mùa, thế nào mẹ tôi cũng làm món cá nhám nhúng giấm đãi khách. Mẹ chọn cá thật tươi, thái miếng cá mỏng theo chiều ngang, ướp bột nêm, muối, tiêu xay. Giấm dùng để nhúng cá phải là giấm nhà (nuôi) có thể pha thêm nước lọc hoặc nước dừa cho hợp khẩu vị, thả thêm gừng giã dập cho thơm. Đun giấm sôi và cho từng miếng cá vào, sau đó gắp ra dĩa. Nhúng cá với giấm sẽ giúp bay bớt mùi tanh, cá còn tái nên khi thưởng thức ta vẫn cảm nhận được vị ngọt, tươi ngon.

Cá nhám nhúng giấm

Cá nhám phơi khô cũng là một món đặc sản miền biển mà người xa quê hay mua tặng bạn bè ở xa. Xẻ thịt cá nhám, để trên những tấm lưới, phơi nắng khoảng 2 – 3 ngày là khô. Khô cá nhám ngâm nước vo gạo, chặt khúc, rửa sạch, để ráo, ướp sơ muối đường rồi đem chiên. Ăn khô cá nhám chiên với cơm nóng rất “bắt”.

Nguồn tin: Phụ nữ Online

Cá lóc nướng cuốn lá sen non

Cá lóc nướng cuốn lá sen non là một món ngon hình như chỉ ở vùng Cao Lãnh, Đồng Tháp Mười và vài nơi có trồng sen mới có; bởi lá sen non tươi, mới hái cuốn cá lóc mới “chất lượng”.

Cá lóc nướng cuốn lá sen non

Cá lóc nướng cuốn lá sen non

Chọn cá lóc chừng non một kí trở lại còn tươi sống, rửa sạch cho vào thau rồi rải đều một lớp muối hột lên trên, đậy kín lại. Một lúc sau, cá vùng vẫy sẽ sạch chất nhờn. Lấy một que tre vót nhọn xiên cá từ miệng đến đuôi, quấn cá kín lại bằng hai ba lớp lá sen. Nhớ chọn lá sen còn tươi có màu xanh thẫm (lá già).

Cho cá lên bếp than hồng nướng, xoay trở cá cho chín đều. Khi lá cháy hết cũng là lúc cá chín. Cá chín nhờ hơi nóng của lá sen tươi toả ra như hấp. Cách nướng này không làm da cá bị cháy khét như nướng trui.

Đem cá xuống dĩa, banh sống lưng cá ra, rút bỏ xương, phết mỡ hành, rắc đậu phộng giã giập lên, cuốn cá với lá sen non (thay bánh tráng) còn búp hoặc mới bung lá ra với các loại rau ghém, bún, thịt ba rọi sắc bản mỏng, tôm tép lột, chấm cùng nước mắm nêm được pha chế cho vừa ăn. Da cá vừa béo vừa giòn, thịt cá ngọt, thơm bùi, ruột cá đắng dịu, vị lá sen non chát nhẹ, thoang thoảng mùi hương sen, món đặc sản hấp dẫn này đã làm nhiều khách sành ẩm thực phải “tương tư”!

Nguồn tin: Phụ nữ Online

Cá linh kho mía

Mỗi năm khi nước lũ tràn về trắng xóa cánh đồng và bông điên điển đua nhau nở rộ một màu vàng bập bềnh trên sóng nước, cũng là thời điểm vào mùa cá linh …

Cá linh kho mía

Cá linh kho mía

Năm nay lũ về đồng bằng sông Cửu Long muộn, nên người dân nơi đây đang nóng lòng chờ đợi mùa cá linh, vì nguồn cá linh mùa lũ đã giúp nhiều gia đình cải thiện đời sống.

Trong ký ức của tôi vẫn còn nhớ khi ngọn gió chướng thổi trên những tàng cây ngọn lá, khi trời hãy còn mờ sương sớm ba tôi đã vác chài đi men theo bờ rạch tìm bắt cá linh. Vài giờ sau ba trở về với lưng lửng thùng cá. Má tôi vội vàng đổ cá vào rổ, lựa những con cá to cỡ ngón tay cái để ăn – má giải thích cá linh cành lớn thịt càng béo và thơm ngon, còn con bé thì thường tanh…Nhìn những con cá linh bụ bẫm, vẩy màu trắng bạc nhảy trong rổ trông thật đẹp…

Má tôi nấu món cá linh là ngon nhất… Bữa nào ba về có cá linh là y như bữa đó má có dịp để bận bịu. Tôi ra vườn chặt ngay một cây mía, róc bỏ vỏ, chẻ từng miếng nhỏ một cho riêng vào một cái rổ. Anh hai phụ giúp bằng việc leo hái trái dừa xiêm chặt lấy nước dùng. Cá linh má chỉ moi ruột, rửa sạch để ráo, không đánh vẩy bỏ đầu, vì má bảo khi kho mía vẩy, đầu cá sẽ rất mềm và ngon.

Sau khi mọi thứ đã chuẩn bị xong, má ướp cá với gia vị (đường, muối, bột ngọt, đầu hành lá giã nhuyễn, một ít nước mắm ngon…) chờ khoảng 15 phút cho thấm. Má xếp sẵn mía (đã chẻ) thành một lớp dưới đáy nồi, rồi cho cá, nước dừa xiêm vào ngập xâm xấp. Để cá thấm đều gia vị má dùng vĩ tre chèn trên mặt để cá ngập đều trong nước dừa, đậy nắp vung lại đặt nồi lên bếp đun với ngọn lửa riu riu cho đến khi nước dừa rút cạn, cá chín, xương mềm rục là được (khoảng 5 tiếng). Cuối cùng má tôi cho thêm vào một ít tiêu xay, vài trái ớt hiểm chín, thế là xong…

Bữa cơm đạm bạc được dọn lên, độc nhất có dĩa cá linh kho mía với tô nước cơm làm canh. Tôi dùng đũa gắp cá linh cho vào miệng nhai chậm rãi, mùi thơm đăc trưng quyến rũ của nước dừa, đường mía hòa quyện với vị béo, ngọt, mềm của thịt và xương cá linh lan tỏa, thấm dần vào vị giác khiến tôi ăn một bữa no mà bụng vẫn còn thòm thèm. Nồi cá ăn không hết, má để dành sáng hôm sau hâm lại, và bảo tôi đạp xe ra chợ mua bánh mì về ăn sáng với cá linh… ngon vô cùng.

Ba tôi nay đã thành người thiên cổ, má giờ đã già yếu, việc bếp núc nay đã có người đảm trách. Mùa lũ năm nay lại về, mỗi khi đi chợ bắt gặp người bán cá linh, lòng tôi lại bâng khuâng nhớ về quê nhà da diết, và nhất là món “cá linh kho mía” của má năm xưa…

Nguồn tin: Phụ nữ Online

Cá linh kho bứa

Mùa nước nổi cũng là mùa cá linh. Hằng năm, vào khoảng tháng 6, tháng 7 âm lịch, cá linh non thường xuất hiện ở đầu nguồn sông Tiền và sông Hậu. Bữa cơm của người miền Tây khi ấy trở nên hấp dẫn hơn với những món ngon từ cá linh.

Bữa tiệc cá linh kho bứa

Bữa tiệc cá linh kho bứa

Cá linh non chỉ lớn bằng đầu đũa hoặc đầu ngón tay nhưng rất thơm ngon và béo ngọt. Cá càng tươi thịt càng ngọt, mùi vị đặc trưng. Loài cá bé nhỏ này làm món gì cũng ngon, từ chiên giòn, kho mắm cho tới nấu canh chua…Nhưng có một món ít người biết đến, đó là món cá linh kho bứa, dù là người khó tính cỡ nào, thưởng thức món này một lần cũng phải gật gù tán thưởng.

Cá linh kho bứa ngon là nhờ vị chua thanh, ngòn ngọt của trái bứa, một loại trái rừng to như trái chanh, ruột đặc, nhiều múi, khi nấu chín hương vị trở nên rất đậm đà.

Cá linh kho mẳn dầm bứa

Cây bứa mọc nhiều ở vùng Khánh An, Khánh Bình, huyện An Phú, An Giang. Trái bứa được người Chăm coi như một thứ gia vị truyền thống dùng để kho cá, nấu canh chua, làm nước mắm sả chấm các món nướng như chuột nướng, cá nướng…Trái bứa có thể dùng tươi, phơi khô hoặc ướp muối làm dưa để dành ăn quanh năm.

Khi kho cá linh, lúc nồi cá vừa sôi, người ta cho vào một hoặc hai trái bứa tươi kèm thêm vài trái ớt hiểm. Đợi cho bứa chín mềm mới dầm như dầm me rồi tiếp tục kho cá. Vị chua của bứa hòa vào vị mằn mặn, ngọt cay của cá, ăn rất… đưa cơm.

Trái bứa tươi

Cá linh kho bứa có thể ăn kèm với rau thơm, chuối chát, rau ghém bắp chuối, hấp dẫn nhất là bông súng và bông điên điển. Người dân miền Tây hay nói vui rằng chỉ có trái bứa mới đủ phong độ nâng món cá linh lên hàng “mỹ vị”.

Nguồn tin: Phụ nữ Online

Cá linh kho đọt cóc – món ăn ngày lũ

Cá linh có thể chế biến được nhiều món ngon như: cá linh kho lạt, kho khô, kho mía, kho bứa, làm chả, nấu canh chua bông điên điển, nhúng lẩu mắm… Nhưng món cá linh kho đọt cóc được cả nhà tôi ghiền nhất.

Trước sân nhà tôi có trồng một cây cóc. Mùa nước lũ tràn về cũng là mùa cóc ra trái. Mỗi khi ba đánh bắt được cá linh mang về nhà, má sai tôi ra sân lấy cây sào kéo nhánh cóc xuống, hái những đọt non để má chế biến món ăn. Theo lời má, cá linh nấu với lá cóc non rất ngon vì mùi thơm đặc trưng, lẫn vị chua chua của lá khiến ta ngon miệng hơn.

Cá linh phải lựa cá thật tươi, cá linh nhỏ càng ngon, vì có thể ăn luôn cả xương. Cá mang về, bỏ ruột, dùng dao cắt vây, đuôi (không cắt đầu, đánh vảy), rửa sạch để ráo. Đọt cóc chọn lá non, rửa sạch để ráo. Phi mỡ (dầu) cùng đầu hành lá xắt nhuyễn cho thơm rồi đổ nước lạnh vào nồi nấu sôi. Nêm nếm gia vị (bột ngọt + nước mắm) vừa ăn. Tiếp đến, cho cá linh vào nồi nấu chín (nhớ đừng để cá mềm quá, mất ngon). Cuối cùng, cho đọt cóc non vào, khi nào lá cóc chuyển sang màu vàng thì nhắc xuống. Thêm rau cần (xắt khúc) và một ít tiêu xay vào, múc ra tô là xong. Chuẩn bị thêm chén nước mắm ngon nguyên chất với trái ớt chín. Món này ăn với bún ngon phải biết.

Nguồn tin: Phụ nữ Online

Cá linh kho bứa

Mùa nước nổi cá linh về, những năm lũ về muộn cá linh hiếm hoi, có người nhân giống cá trôi đem ra chợ rao bán như cá linh thật mà giá cả trăm ngàn đồng một ký. Cá linh thật kho mẳn dầm trái bứa, dù khó tính cỡ nào, thưởng thức một lần cũng phải gật đầu khen ngon.

Cá linh kho mẳn dầm trái bứa, dù khó tính cỡ nào, thưởng thức một lần cũng phải khen ngon.

Cá linh kho mẳn dầm trái bứa, dù khó tính cỡ nào, thưởng thức một lần cũng phải khen ngon.

Nhiều du khách sành điệu, đến An Giang thường lân la những quán ven sông, coi cách đánh bắt, mua ngay trên xuồng, đưa vô quán nấu liền để tận hưởng mùi vị cá linh non đầu mùa, mỗi năm chỉ xuất hiện có một lần.

Các lão nông ở huyện đầu nguồn An Phú quả quyết trái bứa làm gì cũng ngon, đặc biệt là món cá linh kho mẳn dầm bứa, mùi vị của nó ăn đứt món cá linh bằm xoài hoặc me non. Trái bứa ngon là nhờ vị chua thanh, ngòn ngọt. Bứa là trái rừng to như trái chanh, ruột đặc nhiều múi, khi nấu chín hương vị trở nên đậm đà. Khi trái còn sống thì màu xanh và lúc chín trở nên vàng óng ả. Loại bứa này được người Chăm và người Khmer ở vùng Khánh An, Khánh Bình, huyện An Phú, An Giang coi như một thứ gia vị truyền thống dùng kho cá, nấu canh chua, làm nước mắm sả để chấm các món nướng, hấp dẫn nhất là chuột nướng, cá nướng…

Đặc biệt, hàng năm khi mùa lũ về cũng là mùa bứa bắt đầu. Trái bứa có thể dùng tươi, phơi khô hoặc ướp muối làm dưa để dành ăn suốt năm. Với món cá linh kho, khi nồi cá vừa sôi lên, người ta cho vào hai, ba trái bứa tươi kèm thêm vài trái ớt hiểm. Đợi cho bứa chín mềm mới dùng đũa giằm ra như giằm me. Vị chua của bứa hoà tan vào vị mằn mặn, ngòn ngọt, cay cay của nồi cá tạo thành một thứ hương vị thơm đáo để. Có thể giằm thêm nhiều hay ít bứa ngoài chén nước mắm để gia giảm độ chua tuỳ ý thích.

Cá linh non chỉ lớn bằng đầu đũa nhưng thơm ngọt và béo tuyệt. Cá càng tươi thịt càng ngọt, mùi vị đặc trưng không nhầm lẫn vào đâu được. Loài cá non này làm gì cũng ngon, từ món chiên giòn, kho mẳn, kho mắm cho tới nấu canh chua… món nào cũng khoái khẩu. Để thêm hương vị, có thể ăn kèm với rau thơm, chuối chát, rau ghém bắp chuối và hấp dẫn nhất là bông súng và bông điên điển. Tất cả đều là hương đồng cỏ nội, càng làm cho bữa ăn thêm đậm đà thi vị.

Nguồn tin: Phụ nữ Online